Giới thiệu chung:
Nhiều người trong chúng ta thường không tập trung khi đọc sách, hoặc làm việc này nghĩ việc kia. Như vậy không hiệu quả tí nào.
Thật ra chúng ta bị mất tập trung là do các ý nghĩ cứ tự do hiện lên, ý nghĩ này tiếp nối ý nghĩ khác, cuối cùng kéo bạn ra luôn khỏi công việc mình đang làm, thí dụ như đang đọc sách hay đang học bài. Rồi dẫn đến nản chí và lười đọc hay lười học.
Các bước:
Bước 1
Bạn cần biết chính ý nghĩ hiện lên tự do là nguyên nhân làm bạn mất tập trung.
Bước 2
Bạn cần phải nhận biết là, khi ý nghĩ hiện lên và dẫn bạn ra khỏi sự tập trung học bài thì bạn đã mất sự tập trung, và trạng thái tập trung tạm thời bị biến mất.
Bước 3
Khi nhận biết được điểm thứ hai thì bạn tạm dừng học. Bạn nhớ lại và quan sát ý nghĩ vừa rồi đã lôi kéo bạn ra khỏi sự chú ý tập trung học bài.
Quan sát ý nghĩ, bạn sẽ thấy ý nghĩ y như một đoạn phim quay lại các cảnh từ một vài phút trước lúc bạn đang quan sát suy nghĩ trở về trước, và chính bạn là nhân vật chính trong đoạn phim. Trong đoạn phim có nhiều nhân vật, cảnh, thời gian và nơi chốn. Hoặc một đoạn phim do chính bạn tưởng tượng ra cho tương lai và cũng có người, cảnh, nơi chốn, thời gian của tương lai, và chính bạn cũng là nhân vật chính trong đoạn phim đó.
Bước 4
Bạn chỉ quan sát, xem xét chứ không được đánh giá đoạn phim hay hay dở. Nếu đánh giá thì đoạn phim sẽ lôi bạn đến một cảnh phim khác do chính đoạn phim bạn đang quan sát tạo ra. Đoạn phim mới được tạo ra lại tự động sinh ra phim khác, cứ như vậy, rất nhiều phim khác nữa tiếp tục được sinh ra, không bao giờ dừng lại. Rồi những cảnh trong phim sẽ gây ra các cảm xúc trên cơ thể của bạn, làm bạn sợ hãi, hy vọng, mong mỏi... mà tất cả cảm xúc đó đều không tốt cho cơ thể và tinh thần. Cho nên, chỉ quan sát mà không được đánh giá. Đồng thời, bạn chỉ quan sát mà không được tin vào đoạn phim đang diễn ra trong đầu óc là thật.
Một mặt là quan sát không đánh giá, một mặt là quan sát mà không tin theo. Bởi vì, nếu tin đoạn phim là thật thì sau này bạn sẽ rất nhỏ bé về tầm hiểu biết, tâm hồn chật hẹp. Như vậy, bạn rất yếu và rất nhiều rủi ro trong cuộc đời.
Bước 5
Bạn di dời, chuyển dịch sự chú ý ra khỏi ý nghĩ hay đoạn phim đang quan sát, chuyển sự chú ý sang một đối tượng khác nằm ngoài suy nghĩ. Nghĩa là lôi sự chú ý ra khỏi đoạn phim và gắn vào một đối tượng khác.
Ví dụ, bạn mang sự chú ý ra khỏi đoạn phim và gắn vào việc vui đùa với một em bé hay vật nuôi trong nhà. Sau khi vui đùa xong thì quay trở lại sự chú ý học bài. Chuyển chú ý từ vui đùa với em bé hay vật nuôi sang sự chú ý học bài. Lúc này, bạn tự biết rằng, khi chuyển sự chú ý như vậy thì trạng thái tập trung lại bắt đầu trở về.
Lúc bạn đang vui đùa với em bé hay vật nuôi là vui trong sự tập trung. Và sự chú ý học bài của bạn sau lúc vui đùa là đang học bài trong trạng thái tập trung cao độ. Từ trạng thái tập trung cao độ, bạn rất dễ hiểu bài và chắc chắn sẽ nhớ bài. Đồng thời, bệnh lười biếng chắc chắn sẽ hết vì tập trung đồng nghĩa với làm việc không bao giờ ngừng nghỉ, mệt mỏi.
Bài viết liên quan: