Giới thiệu chung: Phong tục tặng tiền mừng cho cô dâu chú rể trong đám cưới vốn được coi như một món quà chúc phúc. Thế nhưng, ngày nay, phong bao mừng hạnh phúc đã không đơn thuần chỉ là "món quà" theo đúng nghĩa nữa. Và xung quanh chuyện ‘mừng tiền' ấy cũng có vô số những chuyện bi hài.
Nội dung:
Mừng tiền chẳng khác gì đi đóng tiền
Chị Giang và Anh Huy tổ chức cưới ở quê, dù cả hai đang sinh sống và làm việc trên Hà Nội cả, vì thế, mọi khoản tiền mừng "thu" được ở nhà, hầu như đều là của hàng xóm. Anh chị "toàn quyền" để cho bố mẹ "xử lý". Vì thế, ông bà phải ghi nhớ lắm để sau này nhà người ta có việc thì mình đi lại, kẻo lại máng tiếng. Nhưng ở quê, vẫn có những nơi không có cái khái niệm "dùng phong bì" như ở thành phố. Thay vì chuẩn bị một cái phong bao cho lịch sự, các cụ đều "đưa tay" cả. Nhưng như thế thì rất dễ lẫn lộn, và khó nhớ.
Vì vậy, mỗi khi có "bà con cô bác" nào đưa "tiền mừng" là bà mẹ chú rể lại "oang oang" cho đứa cháu ghi vào, để nhớ sau này còn trả nợ, không thì lẫn mất. Điều này với những người ở đó là bình thường nhưng với những người ở nơi khác về, thì thật là phản cảm.
Cũng như nhà chị Giang, nhà chị Huệ cũng tổ chức cưới cho con ở quê. Và ở đây cũng có phong tục đưa tiền mừng "thẳng tay" như thế. Để tránh những lộn xộn và phòng khi người "ghi nhớ" "chạy" đâu mất, anh chị Huệ đã nhờ người ghi lại hẳn hoi.
Vậy là phía bên trong nhà trai thì ăn uống linh đình, phía bên ngoài lại có hai cái bàn kê sẵn, và hai người ngồi... để thu tiền mừng.
Mừng tiền mà không khác gì đi đóng tiền
Một người nhận tiền, một người ghi tiền. Hễ khách nào "ăn xong" và ra về là đuề phải "túm tụm" lại cái bàn ấy để "chờ đến lượt". Họ đưa tiền và chờ xong tên mình mới về. Thậm chí, có người còn mang tiền "chẵn" đi nhưng không mừng hết mà hồn nhiên lấy lại. Văn hóa tiền mừng không khác gì "chờ nhau" đi "đóng tiền". Và người nhận "quà" không khác gì "chủ nợ".
Gửi tiền mừng, chỉ cần alo?
Việc mời người này người kia đến dự là một chuyện, còn việc họ có đi được hay không lại là chuyện khác. Chẳng thế mà mới có cái cảnh, người này đi mà lại phải "vác" theo cả xấp tiền mừng... hộ.
Chị Huyền cũng thế. Là bạn thân của cô dâu, chị không thể không đi, nhưng bạn bè chị thì bận cả. Thành ra chị phải kiêm thêm làm người mang phong bì hộ bạn. Nhưng nếu họ đưa trước thì chẳng có gì để nói. Đằng này...
Trước giờ cưới đúng một vài phút là y rằng chị nhận được những cú điện thoại, nhờ bỏ tiền mừng hộ. Việc này thì không sao, vì họ sẽ "gửi" lại sau. Nhưng tiền mừng cưới có phải là tiền chục đâu, mà hết người này đến người kia nhờ. Đi cưới nào có phải đi mua bán gì mà mang nhiều tiền.
Nhưng người gửi thì lại không hay biết chuyện đó. Họ chỉ cần alo, nhờ, nói vài câu, vậy là xong việc.. Có lần số tiền mừng hộ của chị lên đến con số hàng triệu. Nhiều người và nhiều lần như thế, khiến chị Huyền phát bực vì cứ phải "ôm rơm rặm bụng"
Nhờ được thì "lờ", không được thì tức
Cũng liên quan đến cái "alo nhờ vả", chị Xuân lại bức xức theo kiểu khác.
Bạn bè gọi điện nhờ chị bỏ phong bì hộ. Nếu có chị phải chạy đi mua phong bì, rồi ghi, rồi bỏ giùm những người "không may bận". Cũng nhiệt tình, cũng khó chịu nhưng người ta đã nhờ, lẽ nào không làm. Nhưng lại có người, khi có ‘tên mình" rồi thì ‘lờ tịt đi". Đợi cả tháng mà không có ‘ý thức' trả lại số tiền ‘hộ'.
Không nhiều nhặn nhưng có mấy trăm, đòi cũng ngại, nhưng không đòi thì chả nhẽ lại cho không, vừa mất ta, lại được tiếng họ. Vì thế, chị Xuân rất cáu. Và chị quyết định không "đi hộ" nữa.
Như chị Mai chẳng hạn. Có lần đi ăn cưới, bạn chị gọi điện nhờ bỏ phong bì hộ. Nhưng đáng tội, hôm đấy chị không mang tiền nhiều, vì thế chị không thể "giúp được". Song người bạn kia thay vì thông cảm và nhờ người khác, lại quay sang nói bóng nói gió chị là người "chắc lép", keo kiệt, có ai chạy đi đâu mà sợ mất.
Thay lời kết
Tiền mừng đám cưới là một nét văn hóa Á đông nói chung và Việt Nam nói riêng, nhưng cuộc sống hiện đại vô hình chung đã làm nó bị "méo mó" về cả phía người "nhận" và người "đi mừng". Vì thế, cũng nên lưu tâm đến văn hóa tiền mừng để ngày vui nhất đời người được trọn vẹn.
(Theo Eva)
Bài viết liên quan: